Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần - Lâm Dương (Truyện full tác giả: Dạ Cầm)

Advertisement

Chương 218

“Anh rể, điện thoại của ai thế?” Tô Tiểu Khuynh khó hiểu hỏi.

“Không có gì, một ít chuyện trong công việc thôi ấy mà.”

Lâm Dương cười nói.

“Công việc? Anh rể Lâm, tôi nghe nói không phải anh quét rác ở phòng khám sao? Đã trễ thế này, chẳng lẽ là có người muốn tìm anh đến quét rác sao?” Lúc này, một cậu thanh niên nhuộm tóc xanh lam cười nói.

*A Mao, cậu nói cái gì đấy?” Tô Tiểu Khuynh lập tức bất mãn.

“Không phải tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi sao.” A Mao nhún nhún vai.

“A Mao, cậu đừng có mà nói bậy, tôi nghe nói lúc trước chính là anh rễ Lâm đã sắp xếp Lamborghini đưa Tiểu Khuynh đi học đấy!” Cô bé tên Lâm Tử Ngữ nhíu mày nói.

Cô ta vẫn luôn nhìn chăm chú vào Lâm Dương.

Tuy rằng Lâm Dương đã dịch dung, giá trị nhan sắc giảm đi không ít nhưng giá trị nhan sắc cũng thuộc hàng minh tỉnh tuyến một, đám trai mới vừa trưởng thành này không thể so sánh được.

“Tử Ngữ, vậy mà cậu cũng tin à? Cậu chính mắt thấy Tiểu Khuynh ngồi Lamborghini đi học sao?” Người tên Hầu Tử ở bên cạnh khẽ cười nói.

“Đúng thật là chưa từng thấy chuyện này.” Lâm Tử Ngữ gãi gãi đầu.

Tuy rằng Lâm Dương có sắp xếp nhưng Tô Tiểu Khuynh đã từ chối.

Cô ta không muốn khiến người ta chú ý đến.

“Các cậu làm gì đấy? Anh rễ tớ còn lâu mới vô dụng như các cậu nghĩ nhé! Chỉ là do các cậu không hiểu biết về anh ấy thôi!” Tô Tiểu Khuynh hơi bực, trừng mắt nói với mắy người đó.

Thấy Tô Tiểu Khuynh tức giận, mọi người lập tức không nói chuyện nữa.

“Tiểu Khuynh tốt ơi, đừng nóng giận, chúng ta mau đi thôi, cậu Lôi đã sắp xếp phòng bao xong rồi. Đó chính là phòng bao hạng đế vương đấy, là cậu Lôi hẹn trước một tuần, người bình thường không có được đâu. Hôm nay phải để cho các người mở rộng tầm mắt.” Chàng trai tên Khương Vượng cười thần bí rồi dẫn mọi người đi vào gian phòng bao karaoke hạng đề vương trước mặt này.

Lâm Dương ngắng đầu nhìn thoáng qua, khẽ cau mày.

Anh biết phòng karaoke này, nghe nói ông chủ là người bên ngoài, không chịu sự ràng buộc của dải đất màu xám ở Giang Thành. Người của con phố này gặp được Cung Hỉ Vân đều phải gọi một tiếng chị Vân, duy chỉ có ông chủ chỗ karaoke này sẽ không nề mặt Cung Hỉ Vân.

Lâm Dương đã từng hỏi Cung Hỉ Vân vì sao không bắt cái chỗ karaoke này. Nhưng Cung Hỉ Vân nói sau lưng đối phương có năng lượng, đuổi đi thì chỉ sợ sẽ tạo ra kẻ địch.

Hơn nữa át chủ bài của chỗ karaoke này là sự xa xỉ xa hoa, mặt mũi của khách khứa không giàu cũng sang, không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của những quán karaoke loại trung hoặc kém của Cung Hỉ Vân, nên cũng không để ý tới.

Nếu hôm nay đã tới thì cũng có thể nhìn xem chỗ karaoke này có gì khác biệt.

Lâm Dương suy nghĩ rồi liền đi vào theo.

Tiến vào cửa lớn, thứ chiếu vào trong mắt của mọi người đó là một pho tượng voi vàng rất lớn.

Nghe nói này bức tượng chế tạo từ vàng ròng, mỗi ngày.

đều có người trông chừng.

Mặt đất là pha lê trong suốt, phía dưới pha lê cũng phủ kín gạch vàng, thật là xa hoa quý phái.

Mấy người tiến vào giống như nhà quê lên phố, một đám nhìn đông ngó tây, miệng đều há thật lớn.

“Chi phí thấp nhất ở chỗ này là tám ngàn, nếu lần này không phải cậu Lôi mời khách thì sợ rằng cả đời này chúng ta cũng chẳng có cơ hội tới nơi này đâu!” Quý Hào híp mắt nói, nói xong còn không quên liếc mắt nhìn Lâm Dương, muốn xem thử anh có phản ứng gì.

Nhưng mà Lâm Dương lại ngoảnh mặt làm ngơ.

Này nhưng làm Quý Hào khá thất vọng.

“Tám ngàn?”

Cái miệng nhỏ của Tô Tiểu Khuynh lại há ra, vẻ khiếp sợ cực kỳ rõ ràng trên mặt.

Hiện tại nhà họ Tô sa cơ lỡ vận rồi, tiền tiêu vặt của cô ta cũng gần như bị cắt, mỗi ngày chỉ hai mươi đồng tiền tiêu vặt, muốn mua món trang sức nhỏ cũng phải suy nghĩ, chưa bao giờ từng nghĩ tới kẻ có tiền sữ hoang phí như vậy.

Người phục vụ lễ phép dẫn mấy người vào phòng bao hạng đề vương.

Phòng bao ở tầng cao nhất, có thể quan sát toàn bộ cảnh đêm của Giang Thành, vả lại phòng bao cực lớn, tất cả vật dụng bên trong đều được chế tạo từ bạc, màn chiếu microphone đều được nhập khẩu từ nước M, âm sắc thuộc hạng nhất, người làm nhạc chuyên nghiệp cũng không dùng đến thiết bị như vậy.

Đương nhiên, đây chỉ là điều kiện cứng nhắc, đồ ăn thức uống trong phòng bao cần gì có đó, nghiễm nhiên giống một loại party nhỏ.

Tiến vào phòng bao, một người thanh niên chải tóc vuốt ngược toàn thân đều là quần áo hàng hiệu đứng lên khỏi sô pha, mỉm cười nói: “Tiểu Khuynh, Quý Hào, các người tới n “Anh Lôi!”

“Chào anh Lôi ạ!”

Mấy người vội chào hỏi.

*Xin chào cậu Lôi.” Tô Tiểu Khuynh nói với vẻ sợ lạ, hiển nhiên cô ta chưa gặp cậu Lôi này nhiều.

*Ôi, Tiểu Khuynh, chúng ta không phải lần đầu tiên gặp mặt, em không cần xa lạ như vậy. Anh coi em như là em gái, em cứ gọi anh là anh Lôi ng bọn họ là được.” Cậu Lôi cười nói.

“Anh… anh Lôi”

Tô Tiểu Khuynh cố nặn ra vẻ tươi cười.

“Bây giờ mới đúng này.” Cậu Lôi cười nói, cuối cùng mới chú ý tới Lâm Dương phía sau.

“Người anh em này là?”

“An rẻ của Tiểu Khuynh – Lâm Dương, chính là người ở rễ ở nhà họ Tô.” A Mao nói một cách quái gở.

“À… Thì ra là anh rễ của Tiểu Khuynh!” Cậu Lôi bừng tỉnh hiểu ra, nhưng vẻ khinh thường trong mắt hết sức rõ ràng, mà khi thấy Tiểu Khuynh túm cánh tay Lâm Dương thì mặt mày lại tỉnh rụi.

Lâm Dương lười để ý đến những đứa bé xấu xa đó, anh tới nơi này chủ yếu là đi cùng Tiểu Khuynh thôi.

Tuy rằng anh cực kỳ không thích nhà họ Tô nhưng đối với cô bé này, anh vẫn rất có thiện cảm.

Mọi người bắt đầu ăn uống ca hát.

Lâm Dương ngồi ở một bên, yên lặng uống sâm panh.

Anh quan sát thêm, cũng coi như đã hiểu ra vì sao cậu Lôi này lại vung tiền như rác để lấy được phòng bao đề vương này như thế. Anh ta coi trọng Tô Tiểu Khuynh, cố ý bảo đám Quý Hào, A Mao dẫn những người khác lại đây, tạo ra cơ hội cho anh ta.

“Tiểu Khuynh, chúng ta chơi trò nói thật lòng hay đại mạo hiểm đi.” Lúc này, Hầu Tử đột nhiên mở miệng nói.

“Tớ sẽ không chơi trò ấy đâu, hơn nữa… lỡ như các cậu đưa ra yêu cầu rất khó khăn nào đó thì phải làm sao?” Tô Tiểu Khuynh do dự một lát rồi từ chối.

“Ôi chao, không sao đâu mà, anh rễ của cậu đang ở đây.

đấy thôi, bọn này còn có thể bắt cậu như thế nào chứ?

Hơn nữa bọn tôi cũng sẽ không yêu cầu các cậu làm gì, nếu đến lượt cậu, cậu cũng chỉ cần uống một ngụm rượu nhỏ là được, thế nào?” Hầu Tử cười nói.

“Việc này…”

“Tiểu Khuynh, mọi người đều là bạn cùng học với nhau, hôm nay lại là sinh nhật của tôi, cậu sẽ không làm mắt hứng như vậy chứ?” Khương vượng nhíu mày hỏi.

Tô Tiểu Khuynh không có cách nào khác, liếc mắt nhìn Lâm Dương một cái.

“Không sao đâu, nếu uống say thì anh rể sẽ đưa em trở về.” Lâm Dương nói.

“Vậy… Vậy được rồi…”

Tô Tiểu Khuynh gật gật đầu.

Nhìn đến lúc này, mấy người Khương Vượng, Hầu Tử âm thầm liếc mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời nhìn về phía cậu Lôi.

Cậu Lôi cười ha ha, trong mắt có một ánh sáng lạ lập lòe.

Suốt quá trình Lâm Dương đều nhìn chăm chú vào hành động của những người này.

Đây rõ ràng chính là một bàn cờ, nhưng mà Tô Tiểu Khuynh lại không nhận ra được.

Quả nhiên, chơi chưa đầy mười phút mà Tô Tiểu Khuynh đã uồng liền ba lần.

Tửu lượng của cô ta vốn dĩ đã kém, uống ba lần thì đầu váng mắt hoa.

“Tớ… Tớ muốn đến nhà vệ sinh một lát…” Tô Tiểu Khuynh nói.

“Anh đưa em đi.” Lâm Dương nói.

“Một người đàn ông như anh sao có thể thích hợp được?

Để tôi đi cùng cậu ấy thôi.” Lâm Tử Ngữ đứng dậy nói.

“Cũng được.” Lâm Dương chần chờ một lát rồi gật đầu.

Hai cô gái rời khỏi phòng bao.

“Cậu Lôi, cũng kha khá rồi đấy, thêm hai đợt nữa là cô nàng này sẽ gục.” Hầu Tử đè thấp giọng, nói về phía cậu Lôi.

“Làm tốt lắm, về sau các người chính là anh em của tôi, có yêu cầu gì thì cứ nói một tiếng.” Cậu Lôi khẽ cười nói.

“Cậu Lôi khách sáo quá!”

Mấy người hết sức vui vẻ, có thể bám lấy một phú nhị đại như vậy thì về sau không phải lo việc ăn uống nữa.

“Cậu Lôi, vậy anh rễ của cô ta thì sao?” Khương Vượng cần thận hỏi.

*Ôi, một thằng vô dụng, cậu cho rằng tôi sẽ để ý à? Tùy tiện đuổi đi là không có việc gì rồi.” Cậu Lôi liếc mắt nhìn Lâm Dương, vẻ mặt khinh thường.

Nhưng Khương Vượng bên cạnh thì lại nghiêm túc liếc mắt nhìn Lâm Dương đang nhàn nhã uống rượu ở bên kia, nhíu mày nói: “Cậu Lôi anh khoan hãy nói, em luôn cảm thấy đã gặp người anh rẻ này của cô ta ở đâu đó.”

“Cậu từng đến nhà họ Tô sao?”

“Chưa đến bao giờ.”

“Vậy sao cậu đã từng gặp được?”

“Em chỉ cảm thấy hơi quen mặt, đặc biệt là cằm của anh ta… Nhưng không nghĩ ra đã từng gặp ở đâu…”

“Tôi thấy cậu uống say mắt r “Chắc là vậy ạ…”

Mấy người nói thầm.

Nhưng mà đúng lúc này, cửa lớn đột nhiên bị đẩy mở ra, sau đó hai cái bóng người lảo đảo vọt vào.

“Cứu mạng… Cứu mạng…”

Tiếng la kinh hoàng thát thố vang vọng toàn bộ phòng bao.

Top Truyện hay nhất

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Tham Quan Kiếm Vực Vô Địch Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Ta Chỉ Vượt Ngục Mà Thôi, Sợ Như Vậy Làm Gì
Tổng Tài Tại Thượng Tổng Tài Daddy Siêu Quyền Lực Sau Ly Hôn, Thần Y Tái Thế
Thánh Thể Bất Phàm Bắt đầu từ một cái giếng biến dị Vô Thượng Kiếm Đế
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ Bát Gia Tái Thế Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác
Xuyên không: thư sinh hàn môn và kiều thê Tử Thần đào hoa Long đô binh vương
Xuyên không làm huyện lệnh hoàng gia Thiên Mệnh Kiếm Đạo Kiếm khách mù
Hoắc tổng truy thê Cuồng Long Xuất Thế Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Huyện lệnh đế sư Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp Chàng rể trường sinh
Binh Vương Thần Bí Tuyệt Phẩm Thiên Y Bắt Đầu Từ Trên Đường Cứu Người
Tuyệt Thế Dược Thần Rể ngoan xuống núi tu thành chính quả Tiên y ngờ nghệch
Tuyệt Thế Thần Y Thiên Nhãn Quỷ Y Tuyệt Thế Long Thần
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu Phàm Võ tôn đỉnh cấp Thần Y Xuất Ngục
Sát Thần Chí Tôn Truyền Thuyết Đế Tôn Khai quang mật sử
Cao thủ Y võ Chiến thần Tu La Thần Chủ Ở Rể
Chiến Thần Thánh Y Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn Đệ nhất kiếm thần
Đỉnh Phong Võ Thuật Bố cháu là chiến thần Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Cửu Thiên Kiếm Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp Chàng rể quyền thế
Y võ song toàn (full) Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc (full) Chàng rể cực phẩm - full
Phá quân mệnh Xuyên không tới vương triều Đại Khang Hậu duệ kiếm thần
Đế Hoàng Mạnh Nhất Báo Thù Của Rể Phế Vật Thần y trở lại
Người Tình Của Quý Tổng Thiên đạo hữu khuyết Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
XXX Thái Tử Bụi Đời (full) Sư phụ tôi là thần tiên
Đỉnh Phong Thiên Hạ Thánh Địa Vô Cực Thần Y Thánh Thủ
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm Người chồng vô dụng của nữ thần Tổ Thần Chí Tôn
Võ đạo thần ma Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Vợ trước đừng kêu ngạo Nhân Sinh Hung Hãn Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Sáu người chị gái cực phẩm của tôi Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế Binh Vương và Bảy Chị Gái Cực Phẩm
Thời Tổng, Xin Cho Tôi Một Đứa Con Võ Giả Báo Thù Huyền Thoại Trở Về (full)
Em Không Muốn Làm Người Thay Thế Chị Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi Thần Vương Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ
Bà Xã, Nên Ngoan Ngoãn Yêu Anh - Full Đan Đại Chí Tôn Binh Vương Thần Cấp
Vợ Yêu Cực Phẩm, Sủng Em Cả Đời Tuyệt Thế Cường Long Thần Cấp Kẻ Phản Diện
YYY Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Cuồng long trở về Ẩn cư ba năm, ra ngục thành vô địch Vô Tận Đan Điền
Thần đế trọng sinh Thần y xuất chúng Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Hôn nhân bất đắc dĩ Đỉnh cấp rể quý Tuyệt Kiếm Phá Thiên

Tham gia Facebook Group để đọc sớm nhất

Advertisement